PDA

View Full Version : Ngày của mẹ


cheatgirl
05-05-09, 11:14
Con cảm ơn Mẹ!
Mẹ luôn ở đó, Mẹ là người bạn đầu tiên của con.

Con cảm ơn Mẹ!
vì Mẹ đã hát cho con nghe thuở còn trong bụng Mẹ, Mẹ luôn ôm chặt con, chúc con ngủ ngon. Mẹ đã cho con uống dòng sữa ngọt ngào nhất thế gian, Mẹ ru con ngủ bằng những câu chuyện cổ tích hàng đêm, kể con nghe truyền thuyết chị hằng và chú Cuội ở trên cung trăng
Vì bài hát sinh nhật Mẹ hát tặng con, dẫu con bối rối không hiểu sao nước mắt Mẹ tuôn rơi khi Mẹ hát, vì tình yêu trọn vẹn và tinh khiết mà con sẽ không bao giờ nhận được từ ai khác.

Con cảm ơn Mẹ!
Dẫu bận rộn Mẹ vẫn dành thời gian để chơi với con, Mẹ thêu tên con lên chiếc áo đến trường, Mẹ mua cho con chiếc cặp sách mới tinh, Mẹ bỏ việc để cùng con đi học buổi đầu tiên
Mẹ cho phép con tự tắm một mình, con thích lắm (với điều kiện là Mẹ phải luôn ở bên ngó chừng), Mẹ không bao giờ để dầu gội rơi vào mắt con. Mẹ đã cắt móng tay cho con, Mẹ dạy con cách dùng muỗng và không rầy la khi con làm bẩn sàn. Mẹ cho phép con phát huy mọi tiềm năng có trong con. Mẹ đã cho phép con được linh hoạt trong cách sống cùng với những nguyên tắc sống cơ bản mà con vẫn luôn nhớ và tuân theo đến tận bây giờ.

Con cảm ơn Mẹ!
Vì Mẹ đã ở đó, nhất quyết bảo rằng con đẹp biết bao dẫu trong xã hội này con chẳng bằng ai, Mẹ dẫn dắt con nhìn ra thế giới ngay cả khi mắt con nhắm. Mẹ đã dạy con bài học về lòng dũng cảm và không cần phải núp bóng bất cứ ai. Mẹ lhông bao giờ ép con trở thành một ai khác mà không phải là chính con.

Con cám ơn Mẹ!
Mẹ dạy con học cách mỉm cươi khi thất bại, Mẹ giúp con nhận ra rằng biết tha thứ là vô cùng quan trọng. Mẹ đã làm con hiểu được không phải lúc nào nước mắt cũng là hiện thân của sự mềm yếu. Mẹ giúp con hiểu nóng giận là vô ích và phải biết bỏ qua những lỗi lầm nhỏ nhặt của người khác, Mẹ đã dạy con biết suy nghĩ lạc quan và nói những lời dịu dàng. Mẹ chỉ cho con biết mỉm cười từ trong lòng.

Con cảm ơn Mẹ!
Mẹ đã luôn bắt con phải nhớ nói lời “Cảm ơn! Xin lỗi!”, Mẹ đã không ngừng nhắc nhở con rằng đôi khi “im lặng là vàng”. Mẹ đã kịp ngăn lời con khi con nói mà chưa kịp suy nghĩ. Mẹ dạy cho con biết những lời tán dương và những chuyện tầm phào chỉ là bề nổi hời hợt. Mẹ luôn tin rằng tiếng cười của con góp thêm niềm vui cho thế gian, Mẹ bảo con rằng trước khi tin tưởng điều gì thì phải suy nghĩ cân nhắc, rằng chẳng có gì quá tốt hay quá xấu, quá hay hay quá dở.

Con cám ơn Mẹ!
Mẹ giúp con hiểu thêm rằng cuộc đời này đầy ắp những trở ngại và con đừng sợ đối mặt với những điều đó, rằng nếu con không chịu đương đầu với nỗi bất hạnh, con sẽ không bao giờ hạnh phúc thật sự, Mẹ không cho phép con lừa dối khát vọng của riêng mình. Mẹ đã cho con lời khuyên qúy báu mà con luôn ghi nhớ rằng “nếu con không chịu đi bước thứ nhất thì sẽ không có bước thứ hai và sẽ không có bất cứ thành công nào”.

Con cám ơn Mẹ!
Mẹ đã khiến con hiểu một tin đồn luôn là tin đồn và giá trị của nó không có gì khác hơn là một tin đồn, Mẹ không ngừng nhắc nhở con rằng sự tự ám ảnh không hề giống với sự tự nhận thức.

Con cảm ơn Mẹ!
Mẹ đã tha thứ những lỗi tày đình của con mà không cần biết mọi người có tán thành hay không, Mẹ không bao giờ bỏ rơi con dù cho sâu thẳm trong lòng Mẹ đau đớn biết bao, Mẹ luôn yêu thương con và yêu thương con vô điều kiện, Mẹ không bao giờ đó khi con chưa no, Mẹ không bao giờ lạnh khi con chưa ấm. Mẹ mãi nói với con rằng tình yêu của Mẹ lớn hơn bầu trời và cánh tay dang rộng, bởi giờ đây con hiểu rằng những thứ ấy là không có giới hạn. Mẹ là mẫu người tuyệt với nhất trong cuộc đời con.

Con cám ơn Mẹ!
Thật ấm áp biết bao khi Mẹ vẫn mỉm cười lẫn với nước mắt rơi lúc con gặp thất bại, với ánh mắt động viên an ủi Mẹ luôn nói rằng con là người duy nhất có thể điều khiển cuộc sống của riêng mình và tên gương mặt Mẹ luôn ánh lên niềm tự hào về con.

Mẹ ơi! Con muốn lấy đi nỗi ưu tư trong mắt Mẹ, con muốn Mẹ cảm thấy mệt khi Mẹ mệt, con muốn Mẹ được nghỉ ngơi để con chăm sóc Mẹ. Dẫu có nghìn lời tán tụng, dẫu có vận lần hy lễ cũng không ánh bằng lòng hải hà của Mẹ, Mẹ ơi!

tiendep
08-05-09, 15:26
Mẹ!

Chẳng ai trong chúng ta sinh ra mà không có mẹ cả. Dù mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, khiến cách cảm nhận về mẹ, cách yêu mẹ khác nhau nhưng mẹ có ý nghĩa như thế nào đối với mỗi người thì không khác mấy bởi không gì trên đời này có thể thay thế mẹ!

Mẹ! Ôi sao da diết đến thế và thiêng liêng quá đỗi. Có người vừa mới sinh ra đã không còn mẹ, có người có mẹ nhưng mẹ rời xa vì một lý do nào đó, và có người đang tận hưởng những khoảng khắc hạnh phúc được sống bên mẹ... nhưng dù thế nào đi chăng nữa, mẹ vẫn hiện diện trong sâu thẳm con tim mỗi người, theo một cách riêng nào đó!

Với tôi thì sao nhỉ? "Mẹ, mẹ ơi!" - tôi thường gọi như vậy mỗi khi tôi cần mẹ, mỗi khi trong lòng tôi dâng trào những yêu thương về mẹ. Tôi gọi khi thấy con tim mình đau đớn vì một điều gì đó, và có lúc tôi gọi như một quán tính cần có của một đứa trẻ mặc dù tôi đã lớn...

Mẹ tôi chẳng có gì đặc biệt, mẹ không có nhiều tiền, không phải người có địa vị cao trong xă hội, mẹ không đẹp như "hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh" mà Nguyễn Du đã miêu tả Thuý Kiều... nhưng tôi thấy mẹ có nhiều thứ lắm! Mẹ có nhiều nước mắt để rơi khi tôi ốm đau, mẹ có nhiều sợi tóc bạc vì những năm tháng tảo tần nuôi tôi khôn lớn. Mẹ có nhiều nếp nhăn trên khuôn mặt vì những lo toan đan xen trong giấc ngủ, mẹ có nhiều vết chai rạn trên đôi bàn tay của mình vì những đứa con bé bỏng cần mẹ chăm sóc. Mẹ có một con tim bao la đến nỗi sự ngỗ ngược của tôi không làm mẹ yêu tôi ít đi...

Ôi! Làm sao tôi có thể nói hết những gì mà mẹ có trong tim tôi cơ chứ, chẳng phải vì thế mà có câu "Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào" đó sao? Với tôi thì không! Không phải là một cái biển "Thái Bình" cũng chẳng phải... hai cái mà "lòng mẹ bao la như cả "triệu triệu cái biển Thái Bình" đó chứ.

Trong cuộc sống này đã có lúc nào mỗi người chúng ta tự hỏi mình: "Tôi đã quan tâm đến mẹ một cách đúng nghĩa chưa? Tôi có nhớ đến ngày sinh nhật của mẹ không? Mẹ thích ăn những món gì nhỉ?...". Những điều hết sức đơn giản thôi nhưng vô tình hay cố ý mà chúng ta không nhớ đến. Chúng ta thường đổ lỗi cho cuộc sống quá nhiều bận rộn, bận rộn vì công ăn việc làm, bận rộn vì viêc học tập, bận rộn vì những dự án cho tương lai... và chỉ biết nói những câu đại loại như: ".... tại vì... bởi thì... vì vậy... do đó... cho nên... thành thử ra..." để biện hộ cho chính mình, biện hộ cho cái lý do mà ta gọi là "quên".

Mẹ thì sao? Mẹ nhớ rất rõ cái cách ta khóc khi vừa mới chào đời, cách ta ngủ khi vừa mới bú no, cách ta nhõng nhẽo khi ngày đầu tiên đến trường. Mẹ nhớ rõ nụ cười rạng rỡ của ta khi tốt nghiệp cấp ba, mẹ không quên ta hạnh phúc như thế nào khi ta đậu đại học... Có gì khiến mẹ nhớ cho bằng khuôn mặt đầy mãn nguyện của ta khi tìm được một công việc mà ta vừa ý, mẹ biết ta thích màu gì và ăn những món gì?...

Nếu ai nói đây là những điều hiển nhiên mà bất cứ một người mẹ nào cũng có, hoàn toàn không sai nhưng ta không tự hỏi rằng mẹ làm điều đó vì lý do gì? Vì mẹ yêu ta! Vậy nếu ta yêu mẹ, sao ta không bỏ cả cuộc đời này để làm những điều hiển nhiên cần có của một người con đi? Hay ta có hàng giờ ngồi trong quán café với đối tác làm ăn, nhưng không có thời gian gọi cho mẹ môt cuộc điện thoại để hỏi xem mẹ có khoẻ không? Ta có cả ngày ngồi tụm ba tụm bảy với lũ bạn thế mà không có thời gian để ngồi trò chuyện với mẹ, để biết rằng mẹ cảm thấy cô đơn nhu thế nào khi ai cũng có công việc của mình còn mẹ ở nhà đối diện với bốn bức tường. Ta rảnh rỗi hàng giờ để đi shopping nhưng lại không có thời gian để ăn với mẹ một bữa cơm cuối tuần mà mẹ đã chuẩn bị bằng hết cả sự quan tâm và yêu thương.

Thế đấy! Có những sự ích kỷ mà đôi khi làm chúng ta quên mất điều cần làm đối với mẹ, nhưng mẹ nào có trách móc gì cơ chứ! Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, mẹ thì vẫn cứ lặng lẽ yêu thương, quan tâm chăm sóc mỗi thành viên trong gia đình không ngừng, còn ta thì vẫn cứ lặng lẽ vô tâm và ích kỷ như vậy đấy.

Tự nhiên mắt tôi cay cay, chẳng phải vì bụi bay vào mắt hay một lý do nào khác, mà vì tôi đang khóc, tôi khóc vì tôi thấy mình từng vô tâm với mẹ đến thế. Tôi khóc vì tôi thấy mình ích kỷ với mẹ như vậy và tôi khóc vì tôi biết rằng chẳng bao giờ tôi yêu mẹ cho đủ trước tình yêu quá đỗi bao la của mẹ.

Ôi! Hai mươi bốn tuổi rồi nhưng chưa bao giờ tôi thấy màu nào đẹp cho bằng màu tóc bạc của mẹ. Chưa bao giờ tôi thấy đôi mắt nào sâu thẳm yêu thương như đôi mắt của mẹ, chưa bao giờ tôi thấy hình dáng hao gầy nào mang đầy hy sinh như của mẹ... Một ngày nào đó trong cuộc sống này tôi cũng sẽ làm mẹ, tôi muốm mình trở thành một người mẹ giống như mẹ của tôi, như mẹ của anh, mẹ của chị, mẹ của em và như mẹ của tất cả mọi người. Bởi tôi biết rằng như vậy tôi sẽ trở thành một người mẹ vĩ đại lắm!

Từ tận sâu thẳm con tim mình, tôi muốn nói với mẹ của tôi, của anh, của chị, của em, với mẹ của tất cả mọi người rằng: "Con yêu mẹ! Yêu mẹ nhiều lắm mẹ ơi!".
Sưu tầm.(Phan Thụy Uyên Hân)

dieumy
31-05-09, 11:59
TRỊNH CÔNG SƠN VIẾT VỀ MẸ

Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là Mẹ tôi.

Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất. Đó là Mẹ tôi.

Nếu có ai bảo với tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là Mẹ tôi.

Mỗi người tình có thể ác độc với bạn nhưng trong lòng người mẹ thì chỉ có từ tâm.
Sự ác độc mang đến giá băng trong lòng bạn và chỉ có hủy diệt chứ không thể nào làm sinh nở một điều gì tốt lành. Chỉ có ở người mẹ, bạn mới có thể tìm được lòng chung thủy tuyệt đối.

Khi mẹ mất rồi thì bạn hãy tin chắc rằng không thể ở nơi nào có một lòng chung thủy tương tự như vậy nữa, bởi vì đối với mẹ, bạn là mục đích đầu tiên và sau cùng.

Khi một người tình cho bạn một tình yêu thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của cay đắng.

Tình yêu của mẹ là không vụ lợi.

Ở trái tim người mẹ chỉ có sự tràn đầy, không có bớt đi hoặc thêm vào gì nữa.

Nếu thân xác đi mà linh hồn vẫn còn lại thì bạn hãy tin rằng, mẹ sẽ là người đau khổ nhất chứ không phải là bạn.

Ở nơi linh hồn đó, mẹ biết rằng từ nay không còn ai đủ tình yêu để chăm sóc và an ủi bạn trong những phiền muộn chập chùng của cuộc đời.

Mất mẹ là mất một phần lớn của cuộc vui muốn được đền đáp, chia xẻ.

Không có bài hát nào nói đủ về mẹ.

Mất mẹ là mất đi một tài sản lớn nhất trong toàn bộ sự giàu có của một đời người.

(ST- TranVuThangLong)

dieumy
04-06-09, 11:34
ĐƠN GIẢN HÃY GỌI NGƯỜI ẤY LÀ MẸ



Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:

- Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?

Thượng Đế đáp:

- Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo.
Đứa bé lại nài nì:

- Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?

Thượng Đế đáp:

- Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc.

Đứa bé lại hỏi:

- Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến?

Thượng Đế trả lời:

- Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói.
- Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con?

- Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người.

- Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa.

- Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con.

Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngâp tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế:

- Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con.

- Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là "Mẹ".